Thứ Tư, 8 tháng 5, 2013

Những người cứu rỗi các sinh linh bất hạnh

Hơn một năm qua, những người trong nhóm Thiện Nguyện ở Nha Trang lặng lẽ làm việc thiện - một việc mà ít người dám làm. Từ đó đã có hàng ngàn sinh linh bé nhỏ được cứu rỗi...
Đồng Nhi
Cầu nguyện cho các thai nhi xấu số
Xế trưa một ngày Chủ nhật, tôi theo nhóm Thiện Nguyện (NTN) đến núi Hòn Thơm ở xã Vĩnh Ngọc, cách trung tâm TP. Nha Trang gần 10 km về phía Tây Bắc.
Từ con đường liên thôn leo lên sườn núi chừng trăm mét, vượt qua mấy tảng đá cao, tôi ngỡ ngàng thấy những dãy mộ trải dài dưới bóng bạch đàn, một bồn hương khá lớn trước linh đài. Đồng Nhi - tên NTN đặt cho nơi họ chôn cất các xác thai nhi (XTN) đàng hoàng hơn nhiều so với hình dung của tôi.
Các phụ nữ và bé gái tỏa đi quét dọn lá bạch đàn, trong khi mấy người đàn ông xếp 10 chiếc bầu đất nung lên mặt bàn ở giữa linh đài… Mọi người đứng quanh bàn lễ, cầu nguyện cho những linh hồn bé bỏng. Hết tuần hương, họ lặng lẽ mang những chiếc bầu đến dãy huyệt mộ… 
Trên mỗi ô mộ đều có một nhành hoa hồng nhựa, phía dưới chỗ cắm hoa được tô xi măng cao lên thành những bảng vuông. Số thứ tự của mộ, ngày và nơi thu nhận XTN được khắc lên những bia mộ đó. Những sinh linh bé bỏng chưa kịp chào đời, chỉ được biết đến qua những chữ viết tắt và con số!
Chỉ từ ngày 13/7/2004 đến nay, NTN đã chôn cất hơn 3.300 XTN. Ngày Đồng Nhi phải nhận nhiều XTN nhất là 24/12/2004, có tới 20 bia mộ ghi ngày này. Chợt nhớ, đêm Noel, mừng Thiên Chúa giáng sinh trong hình hài Jesu Hài đồng.
Sao có người nỡ vô tâm vậy? Rải rác có những ô mộ, trên bia ghi tên Nguyễn Văn Quang, Võ Phạm Vô Danh, Tống Phước Huệ... Đó là mộ những thai nhi còn nguyên hình hài, xác định được giới tính. Khi không biết họ của cha mẹ thai nhi, anh Tống Phước Phúc đặt tên cho thai nhi theo họ của mình.
Thấy tôi chú ý tới mấy ô mộ, trên bia mộ không ghi nơi thu nhận XTN mà có chữ Lượm, anh Phúc chùng giọng xuống kể, Lượm là mộ của những XTN tình cờ được phát hiện ở bãi dương bờ biển, tường rào, thậm chí bãi rác!...
Ngẩng nhìn lên sau khi sửa lại nhành hoa bên một mộ Lượm, ánh mắt tôi bị hút vào bồn hương có hình một em bé với tư thế nằm trong bụng mẹ, được đắp nổi ở mặt chính. Một mặt bên bồn hương có hình ba con chim non há mỏ đòi ăn, phía bên kia là chim mẹ đang tha mồi về.
Chạnh lòng nghĩ, thay vì cho con ăn, bao nhiêu chim mẹ đã vứt bỏ chim non chưa mở mắt khỏi tổ ấm êm, để những sinh linh bé nhỏ phải nằm nơi u tịch này.
Công việc hàng ngày
Tống Phước Phúc, “cha” của các thai nhi ở Đồng Nhi là người đàn ông có vẻ hơi khắc khổ, chủ một quán cà phê. Vợ chồng ông Nguyễn Đình Chi và bà Nguyễn Thị Kim Liên làm bún, chị Nguyễn Thị Xuân bán thuốc lá ở Ngã Sáu, anh Nguyễn Sĩ Phú là thợ điện nước… đều là những người rất đỗi bình thường trong xã hội.
Người có “chức sắc” duy nhất là Xơ Mélanie Nguyễn Thị Loan, ủy viên BCH Hội liên hiệp phụ nữ Việt Nam tỉnh Khánh Hòa, đang phụ trách Cơ sở chăm sóc - giáo dục trẻ em khuyết tật Sao Mai tại đường Hoàng Diệu, phường Vĩnh Nguyên.
Đau đáu nỗi xót xa về tình trạng XTN bị vứt bỏ bừa bãi, từ lâu họ đã có ý định thu nhận và chôn cất các XTN cho xứng phận người, nhưng chưa tìm được đất để thực hiện thiện nguyện. Tháng 7/2004, khi vợ anh Phúc sinh đứa con thứ hai cũng là lúc anh biết có một XTN hơn 4 tháng tuổi bị bỏ rơi.
Anh bàn với mọi người, mang thai nhi này đi kiếm chỗ chôn ở Hòn Thơm. Tình cờ họ gặp cụ Nguyễn Thị Lừa ở thôn Xuân Ngọc, xã Vĩnh Ngọc đi thăm rẫy bạch đàn, cụ đã cho chôn thai nhi trên đất của mình.
Tháng 8/2004, cụ Lừa giao khu rẫy 4.000 m2 cho NTN, để họ dùng làm nơi chôn cất XTN. Họ bắt đầu chủ động đến những nơi nạo phá thai (NPT) ở Nha Trang, xin nhận để chôn cất các XTN bị thai phụ bỏ lại.
Họ bị hỏi rất kỹ về nhân thân, gia đình, sức khoẻ tâm thần, động cơ xin XTN… Dư luận về việc nơi này nơi nọ có kẻ dùng XTN cho mục đích phi nhân tính khiến các nhân viên y tế ngần ngại. Anh Phúc cho biết, ở Nha Trang có khoảng 50 điểm NPT, nhưng chưa đến 1/3 số này đồng ý với đề nghị của các anh.
Từ đầu tháng 11/2004, thu nhận và chôn cất XTN trở thành việc hàng ngày của nhóm. Cứ đến 8 giờ tối, họ đi thu nhận XTN mang về nhà ông Chi ở khóm Vườn Dương, phường Phước Tân. Mỗi XTN được đặt trong một bầu đất nung, những XTN lớn, còn nguyên vẹn được liệm trong quách.
Bé Tống Phước Vinh 9 tháng tuổi và “bà ngoại”
Tại sao ông bà lại dùng nhà mình làm nơi khâm liệm XTN, trong khi nhiều người kiêng kỵ tới mức, người ruột thịt của họ bị chết ở ngoài cũng không được đưa về quàn tại nhà? “Đã có thiện nguyện, sao lại ngại điều này điều nọ? Chúng tôi chỉ xin các cháu cho mang găng tay khi khâm liệm thôi” - Câu trả lời của ông Chi bà Liên khiến tôi càng thêm kính trọng họ…
1 giờ trưa mỗi ngày, họ cùng nhau mang XTN đi chôn cất. “Ai cũng phải lo kiếm sống, bớt chút giờ nghỉ trưa cho các bé là hợp lý nhất” - ông Mỹ, một thành viên tích cực của NTN nói.
Giúp người chết, cứu người sống
“Trung bình mỗi ngày chúng tôi nhận 8 - 9 XTN, nếu mọi nơi đều cho chúng tôi mang XTN đi chôn thì còn nhiều gấp mấy lần!”- Xơ Loan ngậm ngùi kể. Nhóm còn đưa card in hình hai bàn tay chắp lại và chữ Tín Thác cho những người chạy xe ôm, bán hàng ở chợ, công nhân vệ sinh…
Ai biết có thai phụ định phá thai hoặc thấy XTN bị bỏ rơi, thì gọi cho số điện thoại in trên card. Qua kênh thông tin này, NTN đã giúp được một số cô gái, nữ sinh trót lầm lỡ. Họ khơi gợi tình mẫu tử trong các cô, cho biết những rủi ro khi phá thai.
Các cô gái chưa đủ khả năng hoặc chưa tiện nuôi con nhưng thuận giữ thai sẽ được hỗ trợ chi phí khi sinh nở và nuôi con. Do vậy, 7 cô gái đã giữ thai và sinh nở mẹ tròn con vuông, 2 cô đang chờ ngày sinh.
7 bé sinh ra đều được giao cho những người đáng tin cậy nuôi nấng khỏe mạnh, sau một thời gian 3 bé đã được mẹ nhận về. 3 bé trai và 1 bé gái còn lại được đặt tên với họ Tống Phước: Vinh - Trường - Lộc - Tâm. 
Mẹ của 4 bé Vinh - Trường - Lộc - Tâm đều còn ở tuổi vị thành niên, còn “bé lắm, ngây thơ lắm”. Cô bé L. ở phường Vạn Thắng cũng vậy, khi chết cùng cái thai 7 tháng trong bụng, L. chưa tròn 13 tuổi! Các em mang thai do “chẳng biết gì”, khi phát hiện ra thì thai đã quá lớn.
Rộng hơn, kết quả khảo sát của dự án Nâng cao chất lượng dịch vụ chăm sóc sức khỏe sinh sản ở tỉnh Khánh Hòa (VIE/01/P17, thực hiện năm 2003 - 2005) cho thấy, 56% học sinh THPT không biết gì về các biện pháp tránh thai.
Tỉ lệ cặp vợ chồng ở Việt Nam dùng các biện pháp tránh thai là 76%, thuộc loại cao nhất thế giới, tại sao tỉ lệ nạo phá thai của nước ta vẫn rất cao, hàng năm số ca NPT nhiều tương đương số trẻ em được sinh ra (khoảng 1,6 triệu ca/năm)?
Câu hỏi của tôi được một cán bộ ủy ban Dân số, Gia đình và Trẻ em trả lời bằng cách đưa ra một tỉ lệ khác, 30% số người đi nạo phá thai có tuổi dưới 19. Thật đáng buồn.
Từ khi tới Đồng Nhi, đêm ngủ tôi thường mơ thấy những nhành hoa hồng ở đó biến thành những bàn tay nhỏ xinh của các em bé. Hàng ngàn, hàng vạn bàn tay nhỏ xinh run rẩy, như van nài tôi nắm lấy, kéo lên khỏi mặt đất. 

Phóng sự của Nguyễn Đình Quân
 
Các cô, bác, anh, chị đã làm cho tôi xúc động quá. Rồi đây khi có điều kiện tôi cũng sẽ làm những việc tốt noi gương các cô, bác, anh, chị đã làm. Hãy sống thật có ý nghĩa phải không nào. Nhân đây tôi cũng mong những người mẹ đừng nhẫn tâm giết, vứt bỏ con mình như vậy nữa. Nhìn những ánh mắt ngây thơ mà các người không cảm thấy xót xa sao, các bé có quyền được sống, được chăm sóc, vỗ về. Hãy nhắm mắt lại và suy nghĩ trước khi quyết định một việc gì nhé để khỏi phải sống trong dằn vặt, đau khổ suốt đời.
Võ Thị Kim Hoa

Đồng Nhi 'trong tiết tháng 3'

Chốn ấy dành cho thi thể “những con người do vô ý sinh ra”. Phần lớn trong số mười lăm ngàn nấm mộ hài nhi ở nghĩa trang TP Pleiku không có tên vì người mẹ không kịp đặt cho chúng.

Nghĩa trang Đồng Nhi, anh Phụng (trái) và anh Lễ thắp nhang cho các cháu
Nghĩa trang Đồng Nhi, anh Phụng (trái) và anh Lễ thắp nhang cho các cháu.


Những người chăm sóc hài nhi xấu số
Nghĩa trang TP Pleiku nhìn từ xa như thành phố của người chết với khoảng năm chục ngàn ngôi mộ, hầu hết được xây dựng khang trang, có nhiều mộ phần đến vài trăm triệu đồng.
Trong nghĩa trang TP Pleiku, có nghĩa trang Đồng Nhi-tên mà những người thu gom thai nhi đem về đây chôn cất đặt cho khu vực riêng biệt này, như xóm nhà lá bên thành phố ma. Những tấm lòng từ tâm gom góp để đủ dăm ba trăm ngàn xây nên một nấm mộ hài nhi cho khỏi nhầm lẫn ụ đất tháng năm mưa nắng bào mòn.
Tôi bước vào khu Trang thờ ở nghĩa trang Đồng Nhi, trang thờ chung duy nhất ở nghĩa trang TP Pleiku vừa để thắp hương, vừa tìm anh Phụng, anh Lễ những người chăm lo mộ phần ở nghĩa địa này.
Trang thờ rộng vài chục mét vuông, thoáng đãng và sơ sài, vừa làm nơi cho khách đến nhang khói nghỉ chân, vừa là địa điểm để những người hảo tâm chia sẻ gánh nặng dựng mộ phần hài đồng. Trang thờ có cụ bà tình nguyện đến lau chùi, dọn dẹp từ sáng sớm đến tối mịt mới về.
Trang thờ đơn sơ do những người hảo tâm tạo dựng
Trang thờ đơn sơ do những người hảo tâm tạo dựng.

Anh Nguyễn Phước Phụng và Nguyễn Văn Lễ, hai người đàn ông hoàn toàn xa lạ, không họ hàng thân thích, không cùng máu mủ với hàng vạn hài nhi ở đây. Gần 10 năm nay các anh đã đi lượm xác các cháu về, tạo dựng chốn yên nghỉ cho các cháu, chịu trách nhiệm chăm sóc phần mộ các cháu.
Công việc xuất phát từ lương tâm, không tiền bạc, ép buộc. Tuy nhiên, họ không phải là những người đầu tiên tạo dựng nên nghĩa địa Đồng Nhi mà xuất phát từ 800 ngôi mộ vô danh do ông Đông, ông Phước lập từ năm 1992.
Ông Đông, ông Phước đều bận công việc không có thời gian phục vụ ở nghĩa địa như anh Lễ, anh Phụng, chỉ giúp tiền của. Bây giờ vợ chồng ông Phước chuyển hẳn vào TP Hồ Chí Minh nấu cơm, nấu cháo từ thiện cho người nghèo ở bệnh viện Ung Bướu.
 Tôi làm sáng ăn chiều, chẳng dư dả gì, song giúp đỡ được các phần mộ vô danh ở đây, tôi thấy cuộc sống của mình có ý nghĩa .
Anh Nguyễn Phước Phụng
Anh Lễ, anh Phụng vừa làm thợ hồ thi công mộ phần cho người có nhu cầu ở nghĩa trang này, lấy phần dôi dư bù đắp cho các mộ phần không ai chăm sóc.
Anh Phụng bảo: “Tôi làm sáng ăn chiều, chẳng dư dả gì, song giúp đỡ được các phần mộ vô danh ở đây, tôi thấy cuộc sống của mình có ý nghĩa lắm. Bà con đến thăm quyên góp cho được đồng nào, chúng tôi ghi chép cẩn thận, lấy tiền ấy xây mộ cho các cháu, đề rõ phần mộ do ai hiến tặng”.
Những ngày đầu làm việc thật khó khăn. Tiền mua tiểu sành để chôn bào thai cũng không có, các anh phải đi lượm từng cái lư hương người ta bỏ về để dùng. Dần dần, việc làm, sự hy sinh của anh được nhiều người biết đến và chung tay giúp đỡ phần nào.
Tại Trang thờ nghĩa địa Đồng Nhi có dòng chữ trang nghiêm: “Chúng con tha thứ cho cha mẹ”.
Anh Phụng cho biết, gần 10 năm, anh tự tay an táng cho hơn 7 nghìn bào thai và chứng kiến nhiều cảnh đau lòng. Đôi bàn tay thô ráp của anh đã nâng niu, chăm chút, lau rửa cho biết bao bào thai một vài tháng hoặc đã, đầy đủ hình hài nặng 3-4kg mới qua đời còn nóng hổi.
Trước đây, nhiều cơ sở khám chữa bệnh phụ sản vứt bỏ thai nhi lung tung, có thai khi các anh nhặt được đã bốc mùi... Bây giờ số điện thoại của các anh có khắp nơi, hễ người lượm rác, anh xe ôm phát hiện, gọi, là nửa đêm gà gáy, anh cũng chạy đến mang đi chôn cất.
Mỗi ngày 12 giờ anh dành cho công việc thợ hồ tại nghĩa trang và cả việc thu lượm thai nhi. Chỉ khi mặt trời khuất núi, thành phố lên đèn, anh mới về với mái ấm của riêng mình, quây quần với vợ con trong bữa cơm tối. Thế nhưng, không phải bữa cơm nào cũng trọn vẹn, đôi khi nó bị ngắt quãng bởi những cuộc điện thoại.
“Ngày nào cũng có trường hợp chôn cất hài nhi xấu số, bắt đầu từ mùng 2 Tết là có người gọi rồi!”-anh Phụng nói - “ Ẵm những đứa trẻ thứ nhất, thứ hai, thân còn nóng hổi, tôi nguyền rủa bố mẹ nó dữ lắm. Dần dần rồi thôi, thành chuyện bình thường. Chôn cất các em xong tôi thấy lương tâm mình thanh thản. Bởi việc mình làm hoàn toàn tự nguyện, không ai bắt làm”. Tại Trang thờ nghĩa địa Đồng Nhi này có dòng chữ trang nghiêm: “Chúng con tha thứ cho cha mẹ”.
Khóc cười những phận đời
Anh Nguyễn Phước Phụng cho biết: Hạnh phúc lớn nhất của anh khi làm công việc này không phải chỉ là chôn cất hàng ngàn hài nhi mà là cưu mang được 9 cảnh đời. Nào là trẻ vừa mới sinh đã bị mẹ bỏ, nào là trường hợp có bầu muốn phá nhưng thai nhi quá lớn, nhờ sự khuyên nhủ của các anh người mẹ đã giữ lại, sau khi sinh nở tìm cách cho đứa bé càng sớm càng tốt. Đa số các trường hợp mang thai ngoài ý muốn do thiếu hiểu biết, sinh hoạt tình dục thiếu an toàn.
Đứa bé đầu tiên anh nhận làm con nuôi vào ngày 27/11 âm lịch năm 2005. Đang làm phụ hồ xây mộ trên nghĩa địa, anh nhận được điện thoại của người lạ: “Anh có phải chuyên xin em bé không, xuống bệnh viện tỉnh có người cần cho”. Nghe thế, anh gọi cho mạnh thường quân là ông Phước, người có nhiều kinh nghiệm trong việc nhận em bé từ những người mẹ muốn bỏ con.
Hai người đàn ông đến bệnh viện gặp cô gái nói tiếng miền Nam song lại khai sống ngoài Bắc. Cô vừa sinh xong, một thân một mình ở bệnh viện. Cô bảo muốn giao đứa bé cho 2 chú.
Rồi cô xin: Chú cho con một triệu đồng trả tiền viện phí, một triệu đồng mua thuốc men, một triệu đi xe về, một triệu bồi dưỡng sau khi sinh… Ông Phước cắt ngang: Thôi được, tôi cho cô 5 triệu đồng nhé, cô không nuôi thì giao cho chúng tôi.
Cháu bé ẵm về, anh Phụng nhận làm cha nuôi của cháu, đặt tên là bé Triệu, gởi vào chùa Bửu Sơn (TP Pleiku) nhờ các sư cô nuôi, năm nay bé Triệu đã học lớp 2.
Chị nọ từ quê lên Pleiku bán vé số. Không biết lời lỗ dành dụm được bao nhiêu tiền song cứ vài năm bụng lại lùm lùm. Nghe có người giới thiệu anh Phụng hay giúp người lầm lỡ, chị gọi điện thoại bảo: “Em sắp đẻ, hoàn cảnh em khó khăn quá, không có tiền thuê nhà, nhờ anh giúp”. Hỏi khi nào sinh, chị bảo 1 tháng nữa.
Nghĩ rằng sau khi sinh chị ta cho con, rồi phần mình lo liệu được, anh thuê nhà trọ cho chị ở, một tháng, hai tháng , ba tháng trôi qua cũng không thấy sinh, hỏi vì sao lâu vậy, chị trả lời không biết nữa! Phải gần 4 tháng sau chị mới sinh hạ.
Ra bệnh viện, bác sĩ bảo đây là lần sinh thứ 3, phải sinh mổ lần 2 khuyên nên“đoạn sản”. Nhìn quanh quẩn chỉ mình anh đưa chị ra phòng sinh, vậy là anh đặt bút ký cam kết cho đoạn sản. Đứa bé sinh xong, cũng như những đứa trước, chị ta lại “cho” con, lấy ít tiền bồi dưỡng và trả viện phí.
Có trường hợp khác, lúc đầu người mẹ muốn sinh xong rồi cho con về một mình, song khi sinh bé ra thấy con tội nghiệp, người mẹ quyết giữ lại, anh Phụng lại nhờ vợ ra nuôi giùm...
Có cô sinh viên một trường cao đẳng ở Pleiku biết mình dính bầu, lúc đó đã là tháng thứ 2, bạn trai cũng sinh viên liền “tẩu vi thượng sách”. Đi khám, bác sĩ bảo cần 1,2 triệu đồng chi phí phá thai.
Cô mượn bạn bè đủ tiền, ra phòng khám thì cái bầu đã sang tháng thứ 4 muốn phá phải tốn hơn 4 triệu. Không có tiền, cô sinh viên đành chấp nhận chờ đẻ rồi bỏ đứa bé lại.
Gặp anh Phụng, cô than: “Chú cứu cháu với, cha mẹ cháu cho cháu xuống đây ăn học chứ không cho tiền xuống đây ăn đẻ. Nhà cháu mà biết được chắc cháu chết”. Anh cưu mang cô, sau khi mẹ tròn con vuông, nhận cháu về cho người khác làm con nuôi, anh mới hết trách nhiệm.
Cho đến nay anh có tất cả 9 đứa con nuôi, có 5 đứa đang nhờ các sư cô chùa Bửu Sơn chăm sóc, 4 đứa có người hiếm muộn tới nhận làm con.
Anh Lễ, anh Phụng cho biết ở TP Pleiku bình quân mỗi ngày có 3-5 thai nhi bị phá bỏ, chuyển cho các anh mai táng. Đa số đối tượng dính bầu ngoài ý muốn còn rất trẻ, thường là học sinh, sinh viên, hoặc những người có thu nhập rất thấp, làm gái bao, bán vé số, phụ hồ… Có cô bé 13 tuổi đầm đìa nước mắt lấy từ cặp sách đi học ra một túi ni lông trong đó chứa “sản phẩm” vừa mới giải quyết xong: “Nhờ các chú chôn hộ”. Một đôi bạn khác vừa đưa cho các anh bịch “sản phẩm” của mình, 3 ngày sau lại chở tới đưa thêm một bịch thai nhi của cô bạn vừa phá bỏ.
Đã trưa, tôi chuẩn bị rời nghĩa trang Đồng Nhi thì một đôi nam một nữ bước vào, thắp nhang thành kính, cả hai đều mặc đồng phục học trò. Đã đưa nhau đến đây, ra về chắc rằng các em sẽ biết sống có trách nhiệm hơn với cuộc đời? 

Thanh Minh Quý Tỵ 2013

Huỳnh Kiên

Về đâu những sinh linh vô tội

 Những câu chuyện đau lòng - Kỳ I:

Chứng kiến cảnh những hài nhi đỏ hỏn, toàn thân giập nát, chúng tôi không khỏi rùng mình. Những người mẹ thất thần, vô hồn, vô cảm để rồi sau đó là chuỗi ngày sống trong giày vò, ăn năn…

Nữ sinh tên Phạm Thanh Mai đã gắn bó với công việc quản trang gần chục năm nay cho biết, ngày nào cô cũng tiếp nhận hàng chục thai nhi đã chết tại các phòng nạo phá thai. Có thai nhi được 3, 4 tháng, có thai nhi 7, 8, thậm chí là 9 tháng. Sau khi được bác sỹ lấy ra khỏi người mẹ, có em vẫn ấm, nóng nhiều giờ…
Ám ảnh
Thời sinh viên, Phạm Thanh Mai thuê phòng trọ ở cùng một nhóm 6 bạn gái tại Hà Nội. Mỗi người mỗi quê, mỗi hoàn cảnh, nhưng L. tỏ ra nổi trội nhất nhóm vì vẻ xinh xắn, duyên dáng nên được nhiều chàng trai theo đuổi. Khi học đến năm thứ 2, L. cũng “nhắm” được một chàng trai tên Giang, đang học năm thứ 4 Trường Đại học Kiến trúc.
Sau một thời gian yêu đương say đắm, L. có thai. Đi khám, thấy thai được 4 tháng tuổi thì 2 người xảy ra mâu thuẫn, rồi chia tay nhau. Trong thâm tâm, L. vẫn sợ cái thai ảnh hưởng đến học tập, rồi lo ngại điều tiếng dư luận, bạn bè, gia đình biết chuyện, nhưng vì muốn hàn gắn lại tình cảm với người yêu nên L. quyết định giữ thai lại. Song tất cả đều rơi vào vô vọng, khi tới tháng thứ 7, L. phát hiện Giang có bạn gái mới. Lúc này L. ngập chìm trong đau khổ, không xác định được phương hướng cho cuộc đời, cho tương lai...
Khi bộc bạch câu chuyện của mình với Phạm Thanh Mai, Mai đã tư vấn và đưa L. đi phá thai. Vì thai nhi quá lớn, các bác sỹ không thể hút thai như thông thường mà phải dùng biện pháp ép sinh non. Mai đã ở cùng với L. trong lúc đau đớn nhất, và tận mắt nhìn thấy một hài nhi có đầy đủ chân tay mắt mũi rời thân thể L. Để rồi sau đó lịm dần, tím tái…
Luôn bị ám ảnh đến việc chính L. và mình đã nhẫn tâm giết chết đứa trẻ, Mai thực sự sốc. Trong tâm trạng khủng khiếp và đau xót, Mai đã xin lại xác thai nhi rồi làm lễ đưa đi mai táng.
Chuẩn bị khâm liệm cho những sinh linh vô tội
Chuẩn bị khâm liệm cho những sinh linh vô tội.

Chuyện đã trôi qua một thời gian, nhưng đêm nào Mai cũng trằn trọc, mất ngủ bởi hình ảnh đứa bé đỏ hỏn cố gắng cựa quậy, hớp lấy chút không khí cuối cùng. Trong mơ, Mai như nghe tiếng khóc của em như oán trách số phận. Và sau đó, Mai quyết định đến các bệnh viện, phòng nạo phá thai để tự nguyện mang những hài nhi mang đi mai táng.
Mai kể: Lần ấy, sau khi các bác sỹ đưa đứa trẻ ra, tôi chết lặng. Tôi như cảm thấy đứa bé ngọ nguậy đưa mắt nhìn mẹ rồi lại nhìn thẳng vào mặt tôi, ánh mắt như đang oán trách. Ngay lúc ấy, tôi cảm thấy mình có lỗi rất lớn với cháu, tôi đã bật khóc. Tôi vội mua mấy chiếc khăn quấn cho cháu, da thịt vẫn nóng hổi và phải 2 tiếng sau, cơ thể cháu mới lạnh đi…
Việc Mai trở lại các phòng khám đó để tự nguyện đưa những hài nhi đi mai táng, ban đầu, việc tiếp cận với các phòng khám, bệnh viện rất khó, vì các bác sỹ, y tá đều nghi ngờ Mai có mục đích không bình thường.
Cùng thời điểm đó lại rộ lên thông tin buôn bán bào thai để chế biến biệt dược, khiến các y, bác sỹ càng từ chối quyết liệt. Về sau, Mai phải thuyết phục bằng cách, đưa người thân của những người nạo phá thai đến tận nơi khâm liệm, sau đó quay phim chụp ảnh gửi cho các y, bác sỹ. Cuối cùng, trước sự kiên trì, lòng trắc ẩn xen nỗi ăn năn của Mai, người ta cũng đồng ý cho cô thực hiện công việc này.
Sau một năm miệt mài làm việc, Mai gặp được một số người tự nguyện tham gia, như Hương, Thành, Nghĩa…, đồng thời Mai cũng kêu gọi một số Mạnh Thường quân đóng góp công sức, tiền bạc để thực hiện công việc đầy ý nghĩa nhân văn này.
Đến nay, nhóm của Mai đã có hơn 20 thành viên. Họ chia nhau đến các phòng nạo phá thai nhận lấy những hài nhi xấu số bị bỏ rơi đưa đi an táng. Mai cho biết, chỉ tính riêng 2 cơ sở nạo hút thai tư nhân trên địa bàn Hà Nội đã có tới 150 thai nhi bị phá bỏ/tháng. Người ta đến phá thai vì nhiều lý do, như mang thai ngoài kế hoạch, siêu âm thai nhi không bình thường, hoặc vì giới tính của thai nhi, song cũng có rất nhiều trường hợp phá thai vì sản phụ quá trẻ, chỉ 13, 14 tuổi…
Với L, sau lần từ bỏ thai ngoài ý muốn, cô tâm sự, thường xuyên thấy con trở về trong giấc mơ. Hai năm sau, L. tốt nghiệp đại học và kết hôn với một chàng trai khác, tuy nhiên, hình ảnh đứa con mà L. đã từ bỏ cứ trở đi trở lại trong tâm trí.
Đến nay, L. đã lập gia đình được 3 năm, song vẫn chưa thể có con. Gần đây, hầu như tháng nào L. cũng trốn chồng đến thăm con tại nghĩa trang đồi Cốc, xã Thanh Xuân (Sóc Sơn - Hà Nội) và bày tỏ sự ân hận, ước gì ngày đó cô có đủ dũng cảm, đủ yêu thương để giữ đứa con lại bên mình…
Một ngày theo chân những người thu nhận thai nhi
Sau khi nghe câu chuyện của Mai, chúng tôi đã đề nghị với cô để được theo chân những người thu gom thai nhi (nhóm Thiện Nguyện) và tận mắt chứng kiến những trường hợp thương tâm, khó diễn tả bằng lời...
Vào vai thành viên mới của nhóm Thiện Nguyện, những ngày đầu chúng tôi chỉ làm công việc như xe ôm, chở những người trong nhóm đi thu nhận thai nhi vào các buổi chiều, từ 17h đến 19h tại một số phòng nạo phá thai trên địa bàn Hà Nội, chủ yếu trên khu vực đường Trần Hưng Đạo (Hai Bà Trưng), Giải Phóng (Hoàng Mai), gần khu vực Bệnh viện 103 (Hà Đông). Mỗi ngày, nhóm thu nhận được trên 100, có ngày lên đến 150 thai nhi, đặc biệt là sau các kỳ nghỉ lễ, tết.
Những hài nhi xấu số
Những hài nhi xấu số.

Mất gần nửa tháng làm tài xế xe ôm, chúng tôi mới tiếp cận được bên trong các phòng nạo hút thai. Ngày đầu tiên, tôi ngồi xe Honda Wave chờ anh Nguyễn Văn Tuấn thu nhận tại một phòng phá thai trên đường Giải Phóng (Hoàng Mai). Lúc đó chừng 18h, thai nhi được anh Tuấn cho vào bao nylon màu đen rồi treo lên trước xe máy, khiến tôi vừa đi vừa run. Cảm thấy mình đang chở hàng chục linh hồn vô tội, tôi thấy rùng mình, mồ hôi lạnh ướt sống lưng…
Từ đường Giải Phóng, chúng tôi tiếp tục chạy xe đến khu vực Bệnh viện 103. Lúc này khoảng 18h45, trời đã nhá nhem tối, lại thêm những cơn mưa mùa hạ ào ạt đến bất chợt, khiến chúng tôi phải dừng xe, vội vàng bọc kín túi xác bào thai lại rồi ôm vào lòng cho khỏi ướt. Tới nơi, anh Tuấn nhanh chóng vào bên trong phòng nạo hút, để tôi ở ngoài một mình với chiếc bọc nylon thai nhi ấy…
Trong khi ngồi đợi bên ngoài, tôi bỗng cảm thấy chiếc túi nylon đang động đậy, phát ra tiếng kêu loạt soạt, khiến toàn thân tôi nổi da gà, chân tay rụng rời. Tôi quả thực không dám nghĩ rằng, trong đó có những bào thai đang còn sống, có thể tôi bị ám ảnh, hoang tưởng…
Khi anh Tuấn trở ra, mưa cũng đã tạnh và trên tay anh lại có thêm một bịch nylon màu đen tương tự treo lên xe máy của tôi. Anh Tuấn bảo tôi chạy tiếp 100 mét đến một phòng khám thai khác, trong khi ngồi đợi bên ngoài, tôi bỗng cảm thấy chiếc túi nylon đang động đậy, phát ra tiếng kêu loạt soạt, khiến toàn thân tôi nổi da gà, chân tay rụng rời. Tôi quả thực không dám nghĩ rằng, trong đó có những bào thai đang còn sống, có thể tôi bị ám ảnh, hoang tưởng…
Anh Tuấn lại trở ra và trên tay, lại có thêm một bịch nylon khá nặng. Anh Tuấn bảo tôi chạy về phía nghĩa trang, nhưng tôi cảm thấy toàn thân run rẩy, không thể điều khiển nổi chiếc xe, đành phải nhờ anh Tuấn cầm lái...
Suốt đêm hôm đó, tôi không thể ngủ được, hễ nhắm mắt lại là hình ảnh những chiếc bao nylon bên trong chứa hàng chục hài nhi như đang cựa quậy lại hiện ra.
Vượt qua nỗi sợ hãi vài ngày sau, tôi gọi điện cho anh Tuấn và tiếp tục lên đường. Khi thấy tôi bạo dạn hơn, anh Tuấn đã trực tiếp đưa tôi vào khu vực hậu phá thai tại các phòng khám để tận tay thu gom xác hài nhi.
Lần đầu tiên trong đời, tôi tận mắt thấy những bào thai 2 - 3 tháng tuổi, 6, 7 tháng, thậm chí trên 8 tháng tuổi, được các bác sỹ dùng biện pháp ép sinh non. Để đẩy những bào thai lớn thế này ra khỏi tử cung, các bác sỹ phải làm thủ thuật rất lâu, sản phụ cũng vô cùng đau đớn, không khác nào một lần sinh nở bình thường. Và rồi, những sinh linh vô tội ấy mãi mãi không thể có cơ hội sống…
(Còn nữa)

Đức Hoàng