Chứng kiến cảnh những hài nhi đỏ hỏn, toàn thân giập nát, chúng tôi không khỏi rùng mình. Những người mẹ thất thần, vô hồn, vô cảm để rồi sau đó là chuỗi ngày sống trong giày vò, ăn năn…
Nữ sinh tên Phạm Thanh Mai đã gắn bó với công việc quản
trang gần chục năm nay cho biết, ngày nào cô cũng tiếp nhận hàng chục
thai nhi đã chết tại các phòng nạo phá thai. Có thai nhi được 3, 4
tháng, có thai nhi 7, 8, thậm chí là 9 tháng. Sau khi được bác sỹ lấy ra
khỏi người mẹ, có em vẫn ấm, nóng nhiều giờ…
Ám ảnh
Thời sinh viên, Phạm Thanh Mai thuê phòng trọ ở cùng
một nhóm 6 bạn gái tại Hà Nội. Mỗi người mỗi quê, mỗi hoàn cảnh, nhưng
L. tỏ ra nổi trội nhất nhóm vì vẻ xinh xắn, duyên dáng nên được nhiều
chàng trai theo đuổi. Khi học đến năm thứ 2, L. cũng “nhắm” được một
chàng trai tên Giang, đang học năm thứ 4 Trường Đại học Kiến trúc.
Sau một thời gian yêu đương say đắm, L. có thai. Đi
khám, thấy thai được 4 tháng tuổi thì 2 người xảy ra mâu thuẫn, rồi chia
tay nhau. Trong thâm tâm, L. vẫn sợ cái thai ảnh hưởng đến học tập, rồi
lo ngại điều tiếng dư luận, bạn bè, gia đình biết chuyện, nhưng vì muốn
hàn gắn lại tình cảm với người yêu nên L. quyết định giữ thai lại. Song
tất cả đều rơi vào vô vọng, khi tới tháng thứ 7, L. phát hiện Giang có
bạn gái mới. Lúc này L. ngập chìm trong đau khổ, không xác định được
phương hướng cho cuộc đời, cho tương lai...
Khi bộc bạch câu chuyện của mình với Phạm Thanh Mai,
Mai đã tư vấn và đưa L. đi phá thai. Vì thai nhi quá lớn, các bác sỹ
không thể hút thai như thông thường mà phải dùng biện pháp ép sinh non.
Mai đã ở cùng với L. trong lúc đau đớn nhất, và tận mắt nhìn thấy một
hài nhi có đầy đủ chân tay mắt mũi rời thân thể L. Để rồi sau đó lịm
dần, tím tái…
Luôn bị ám ảnh đến việc chính L. và mình đã nhẫn tâm
giết chết đứa trẻ, Mai thực sự sốc. Trong tâm trạng khủng khiếp và đau
xót, Mai đã xin lại xác thai nhi rồi làm lễ đưa đi mai táng.
| Chuẩn bị khâm liệm cho những sinh linh vô tội. |
Chuyện đã trôi qua một thời gian, nhưng đêm nào Mai
cũng trằn trọc, mất ngủ bởi hình ảnh đứa bé đỏ hỏn cố gắng cựa quậy, hớp
lấy chút không khí cuối cùng. Trong mơ, Mai như nghe tiếng khóc của em
như oán trách số phận. Và sau đó, Mai quyết định đến các bệnh viện,
phòng nạo phá thai để tự nguyện mang những hài nhi mang đi mai táng.
Mai kể: Lần ấy, sau khi các bác sỹ đưa đứa trẻ ra, tôi
chết lặng. Tôi như cảm thấy đứa bé ngọ nguậy đưa mắt nhìn mẹ rồi lại
nhìn thẳng vào mặt tôi, ánh mắt như đang oán trách. Ngay lúc ấy, tôi cảm
thấy mình có lỗi rất lớn với cháu, tôi đã bật khóc. Tôi vội mua mấy
chiếc khăn quấn cho cháu, da thịt vẫn nóng hổi và phải 2 tiếng sau, cơ
thể cháu mới lạnh đi…
Việc Mai trở lại các phòng khám đó để tự nguyện đưa
những hài nhi đi mai táng, ban đầu, việc tiếp cận với các phòng khám,
bệnh viện rất khó, vì các bác sỹ, y tá đều nghi ngờ Mai có mục đích
không bình thường.
Cùng thời điểm đó lại rộ lên thông tin buôn bán bào
thai để chế biến biệt dược, khiến các y, bác sỹ càng từ chối quyết liệt.
Về sau, Mai phải thuyết phục bằng cách, đưa người thân của những người
nạo phá thai đến tận nơi khâm liệm, sau đó quay phim chụp ảnh gửi cho
các y, bác sỹ. Cuối cùng, trước sự kiên trì, lòng trắc ẩn xen nỗi ăn năn
của Mai, người ta cũng đồng ý cho cô thực hiện công việc này.
Sau một năm miệt mài làm việc, Mai gặp được một số
người tự nguyện tham gia, như Hương, Thành, Nghĩa…, đồng thời Mai cũng
kêu gọi một số Mạnh Thường quân đóng góp công sức, tiền bạc để thực hiện
công việc đầy ý nghĩa nhân văn này.
Đến nay, nhóm của Mai đã có hơn 20 thành viên. Họ chia
nhau đến các phòng nạo phá thai nhận lấy những hài nhi xấu số bị bỏ rơi
đưa đi an táng. Mai cho biết, chỉ tính riêng 2 cơ sở nạo hút thai tư
nhân trên địa bàn Hà Nội đã có tới 150 thai nhi bị phá bỏ/tháng. Người
ta đến phá thai vì nhiều lý do, như mang thai ngoài kế hoạch, siêu âm
thai nhi không bình thường, hoặc vì giới tính của thai nhi, song cũng có
rất nhiều trường hợp phá thai vì sản phụ quá trẻ, chỉ 13, 14 tuổi…
Với L, sau lần từ bỏ thai ngoài ý muốn, cô tâm sự,
thường xuyên thấy con trở về trong giấc mơ. Hai năm sau, L. tốt nghiệp
đại học và kết hôn với một chàng trai khác, tuy nhiên, hình ảnh đứa con
mà L. đã từ bỏ cứ trở đi trở lại trong tâm trí.
Đến nay, L. đã lập gia đình được 3 năm, song vẫn chưa
thể có con. Gần đây, hầu như tháng nào L. cũng trốn chồng đến thăm con
tại nghĩa trang đồi Cốc, xã Thanh Xuân (Sóc Sơn - Hà Nội) và bày tỏ sự
ân hận, ước gì ngày đó cô có đủ dũng cảm, đủ yêu thương để giữ đứa con
lại bên mình…
Một ngày theo chân những người thu nhận thai nhi
Sau khi nghe câu chuyện của Mai, chúng tôi đã đề nghị
với cô để được theo chân những người thu gom thai nhi (nhóm Thiện
Nguyện) và tận mắt chứng kiến những trường hợp thương tâm, khó diễn tả
bằng lời...
Vào vai thành viên mới của nhóm Thiện Nguyện, những
ngày đầu chúng tôi chỉ làm công việc như xe ôm, chở những người trong
nhóm đi thu nhận thai nhi vào các buổi chiều, từ 17h đến 19h tại một số
phòng nạo phá thai trên địa bàn Hà Nội, chủ yếu trên khu vực đường Trần
Hưng Đạo (Hai Bà Trưng), Giải Phóng (Hoàng Mai), gần khu vực Bệnh viện
103 (Hà Đông). Mỗi ngày, nhóm thu nhận được trên 100, có ngày lên đến
150 thai nhi, đặc biệt là sau các kỳ nghỉ lễ, tết.
| Những hài nhi xấu số. |
Mất gần nửa tháng làm tài xế xe ôm, chúng tôi mới tiếp
cận được bên trong các phòng nạo hút thai. Ngày đầu tiên, tôi ngồi xe
Honda Wave chờ anh Nguyễn Văn Tuấn thu nhận tại một phòng phá thai trên
đường Giải Phóng (Hoàng Mai). Lúc đó chừng 18h, thai nhi được anh Tuấn
cho vào bao nylon màu đen rồi treo lên trước xe máy, khiến tôi vừa đi
vừa run. Cảm thấy mình đang chở hàng chục linh hồn vô tội, tôi thấy rùng
mình, mồ hôi lạnh ướt sống lưng…
Từ đường Giải Phóng, chúng tôi tiếp tục chạy xe đến khu
vực Bệnh viện 103. Lúc này khoảng 18h45, trời đã nhá nhem tối, lại thêm
những cơn mưa mùa hạ ào ạt đến bất chợt, khiến chúng tôi phải dừng xe,
vội vàng bọc kín túi xác bào thai lại rồi ôm vào lòng cho khỏi ướt. Tới
nơi, anh Tuấn nhanh chóng vào bên trong phòng nạo hút, để tôi ở ngoài
một mình với chiếc bọc nylon thai nhi ấy…
Trong khi ngồi đợi bên ngoài, tôi bỗng cảm
thấy chiếc túi nylon đang động đậy, phát ra tiếng kêu loạt soạt, khiến
toàn thân tôi nổi da gà, chân tay rụng rời. Tôi quả thực không dám nghĩ
rằng, trong đó có những bào thai đang còn sống, có thể tôi bị ám ảnh,
hoang tưởng…
|
Anh Tuấn lại trở ra và trên tay, lại có thêm một bịch
nylon khá nặng. Anh Tuấn bảo tôi chạy về phía nghĩa trang, nhưng tôi cảm
thấy toàn thân run rẩy, không thể điều khiển nổi chiếc xe, đành phải
nhờ anh Tuấn cầm lái...
Suốt đêm hôm đó, tôi không thể ngủ được, hễ nhắm mắt
lại là hình ảnh những chiếc bao nylon bên trong chứa hàng chục hài nhi
như đang cựa quậy lại hiện ra.
Vượt qua nỗi sợ hãi vài ngày sau, tôi gọi điện cho anh
Tuấn và tiếp tục lên đường. Khi thấy tôi bạo dạn hơn, anh Tuấn đã trực
tiếp đưa tôi vào khu vực hậu phá thai tại các phòng khám để tận tay thu
gom xác hài nhi.
Lần đầu tiên trong đời, tôi tận mắt thấy những bào thai
2 - 3 tháng tuổi, 6, 7 tháng, thậm chí trên 8 tháng tuổi, được các bác
sỹ dùng biện pháp ép sinh non. Để đẩy những bào thai lớn thế này ra khỏi
tử cung, các bác sỹ phải làm thủ thuật rất lâu, sản phụ cũng vô cùng
đau đớn, không khác nào một lần sinh nở bình thường. Và rồi, những sinh
linh vô tội ấy mãi mãi không thể có cơ hội sống…
(Còn nữa)
Đức Hoàng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét